Đang đọc:

Gói Gọn Câu Chuyện Cuộc Đời Trong Một Buổi Phỏng Vấn

Gói Gọn Câu Chuyện Cuộc Đời Trong Một Buổi Phỏng Vấn Gói Gọn Câu Chuyện Cuộc Đời Trong Một Buổi Phỏng Vấn

Gói Gọn Câu Chuyện Cuộc Đời Trong Một Buổi Phỏng Vấn

Tôi luôn luôn bắt đầu một cuộc phỏng vấn bằng câu hỏi quen thuộc của mình: “Hãy kể cho tôi nghe chặng đường đã dẫn dắt bạn đi tới ngày hôm nay. Điều gì khiến bạn nghĩ rằng vị trí này thích hợp với mình hiện tại?”

Câu trả lời của ứng viên thường là kiểu:

“Công việc đầu tiên của tôi sau khi tốt nghiệp đại học là ở một tổ chức viện trợ quốc tế…”

“Tôi đã làm việc nhiều năm trong ngành xuất bản trước khi tôi…”

“Tôi bắt đầu làm việc trong lĩnh vực tài chính nhưng sau đó…”

Tôi thường chờ đợi cho tới khi ứng viên ngừng lại giây lát và yêu cầu họ kể về xuất phát điểm sớm hơn. Tôi nói với họ rằng tôi muốn nghe kể chi tiết hơn về câu chuyện của họ, thứ đã dẫn dắt họ đi tới ngày hôm nay – mục tiêu của họ. Họ thường nhướn mày, bật cười một cách lo lắng hoặc khoanh tay trước ngực.

“Anh muốn tôi nói xa tới đâu?”

“Xa nhất anh có thể,” tôi trả lời.

Một số ứng viên bắt đầu lại câu chuyện của mình.

Điều này xảy ra là bởi vì chúng ta thường kể lại những câu chuyện về chuyên môn của mình từ khi bắt đầu công việc đầu tiên. Tuy nhiên, những thứ đó đều đã có trong hồ sơ của chúng ta và bởi vậy, nó chỉ là một bài tường thuật lại về cuộc sống làm việc của bản thân ta. Song đó không phải là nơi câu chuyện của chúng ta bắt đầu.

Thực tế, những tháng năm bạn đã trải qua đều đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành những giá trị cốt lỗi của bạn, hình thành con người bạn chân thực, vẹn nguyên. Đó là những đam mê thuở ban đầu, là cách bạn đã sử dụng quãng thời gian còn chưa đi vào quỹ đạo của mình, và là những hành động, những ý tưởng đã thu hút bạn để tìm đến những mục tiêu của đời mình. Câu chuyện của bạn không phải chỉ bắt đầu từ công việc chính thức đầu tiên. Như bình luận viên của tờ New York Times David Brooks đã trả lời trong một talk show của Sting tại buổi hội thảo của TED vào năm 2014, trong đó ông ấy đã trở lại thời thơ ấy của mình với tư cách là một người đàn ông trung tuổi, tìm kiếm nguồn cảm hứng từ những kinh nghiệm đầu đời. Trong bài diễn thuyết của mình, ông cho rằng, kể cả những người có con đường đời rõ ràng nhất cũng nên nhìn lại phía sau để tìm kiếm những nguồn cảm hứng và sự dìu dắt để tiến bước.

Là Phó Chủ tịch của tập đoàn Echoing Green, một tổ chức phi lợi nhuận toàn cầu chịu trách nhiệm ươm mầm cho hơn 500 tổ chức đổi mới xã hội, tôi đã xem qua hàng ngàn hồ sơ. Suốt quãng thời gian hơn một thập kỷ đánh giá những hồ sơ tiềm năng cho đối tác của Echoing Green và phỏng vấn hàng trăm ứng viên cho những vị trí khác nhau trong khuôn khổ tổ chức của mình, tôi đã đọc những chia sẻ về mục tiêu công việc, những chữ cái viết tắt tượng trưng cho những tháng năm học hành vất vả (Từ MBAs cho tới MDs hay MSWs), và cả những định nghĩa quanh co (thạc sĩ thơ haiku, người hay biểu diễn flash mob, chuyên gia cá nhiệt đới).

Khi tôi lựa chọn một hồ sơ, tôi thường đọc lướt qua những năm tháng đầu tiên của ứng viên. Tôi phát hiện ra rằng, ứng viên càng lớn tuổi thì càng có xu hướng che giấu những trải nghiệm này. Chúng ta trở nên chuyên nghiệp trong việc giải thích sự chuyển tiếp công việc, công việc chuyên môn, và cả chặng đường từ trường học tới sự nghiệp của mình. Nhưng phần lớn chúng ta thất bại khi kể lại toàn bộ câu chuyện của mình – câu chuyện bắt đầu từ thời điểm sớm hơn trong cuộc đời chúng ta.

Vậy, nếu bạn bắt đầu câu chuyện trong hồ sơ của mình từ thời điểm sớm hơn?

Sẽ ra sao nếu như bạn để những thứ có ảnh hưởng then chốt len lỏi qua những trải nghiệm chuyên môn của mình? Sẽ ra sao nếu như, thay vì gạt những kinh nghiệm làm việc đầu đời sang một bên, bạn lại sử dụng chúng như nền tảng cho câu chuyện của mình, để minh họa cho những thứ thực sự định hướng cho bạn? Sẽ ra sao nếu như, ngoài việc ghi những vị trí mới vào trong hồ sơ của mình, bạn trang trí bên ngoài bằng những câu chuyện ẩn giấu phía sau album ảnh gia đình, thứ giúp bạn giải thích tại sao bạn lại làm những gì mình đã làm?

Thông qua chương trình Làm việc có mục tiêu của Echoing Green, tôi đã chủ trì một buổi hội thảo về chính quan niệm này. Những người tham dự nhận được một mảnh giấy với ba đề mục: Giáo dục, Kinh nghiệm việc làm & tình nguyện, và Kĩ năng & năng lực. Điều lắt léo là tôi yêu cầu họ phải thêm thông tin vào những mục này dựa vào kinh nghiệm của bản thân từ khi sinh ra đến năm 10 tuổi, sau đó là từ 11 tới 17 tuổi. Tôi yêu cầu họ nghĩ lại quãng thời gian khi học như chơi, chơi như học. Tôi hỏi họ rằng họ từng là thành viên của những câu lạc bộ nào? Họ đã dành thời gian của mình để làm gì trước khi bị chìm vào hàng tá email công việc và những hóa đơn thúc giục trả tiền. Rằng điều gì đã thu hút họ trước khi bản thân họ, gia đình và giáo viên của họ bắt đầu định hình nhân sinh quan của họ.

Nhìn lại quãng thời gian xa xôi đó không phải là điều dễ dàng. Nó cho bạn cơ hội tìm gặp lại một người giáo viên, cha mẹ hay một người cố vấn nào đó của mình để tìm lại những đam mê và kỹ năng thuở đầu đời. Bạn có thể sẽ được nghe những câu chuyện khiến chính mình phải ngạc nhiên hoặc giúp bạn giải thích một điều gì đó trong tính cách của mình. Những người tham dự thường tìm lại được những đam mê đó hoặc khám phá ra những khuynh hướng còn tiềm ẩn của bản thân mình. Sau đó tôi yêu cầu họ kết nối những điều đó với công việc họ đang theo đuổi hiện tại. Như John Dewey – một nhà triết học, tâm lý, nhà cải cách giáo dục nổi tiếng – nói “Chúng ta không học từ những trải nghiệm, mà học từ việc nhìn nhận lại chúng.”

Bạn có thể bắt đầu lại hồ sơ của mình từ hôm nay. Bắt đầu bằng cách hỏi một ai đó biết rõ bạn và biết bạn từ khi bạn còn trẻ, hoặc tự hỏi những những câu hỏi sau:

  • Tôi từng bị điều gì thu hút?
  • Tôi từng chìm đắm trong điều gì?
  • Tôi từng hay nói về điều gì nhất?
  • Tôi từng thích đọc cái gì?

Hãy nhìn lại xem có chủ đề gì bạn có thể rút ra để hiểu rõ hơn về chính bản thân mình. Hãy kết nối những điều bạn khám phá ra được với những gì bạn đang làm và muốn làm. Hãy tìm ra những cơ hội phát triển trong chuyên môn có thể giúp bạn kết nối lại với những đam mê trước kia. Hãy nhìn lại công việc của mình qua một lăng kính mới. Và thậm chí dũng cảm hơn – hãy kể lại câu chuyện của bạn từ khi bạn còn trẻ trong một buổi phỏng vấn để giải thích tại sao bạn cho rằng bạn sẽ làm việc tốt khi ở vị trí mới đó.

Suy nghĩ của chúng ta về công việc và mục tiêu của mình thường là nhìn về phía trước, nghĩ về việc làm thế nào để tiến tới mục đích cuối cùng. Nhưng điều tuyệt vời nhất của việc mở ra quá khứ chính là bạn có thể nắm lấy cơ hội tạo ra một bản đồ rõ ràng hơn, chân thực hơn của nơi bạn muốn tới. Viết lại hồ sơ của mình từ thời điểm sớm hơn giúp bạn nhìn về phía trước rồi nhìn lại phía sau, và bởi thế bạn có thể kể lại toàn bộ câu chuyện của mình để giải thích cho sự lựa chọn công việc của mình.

Tôi không gợi ý rằng bạn nên đưa cả những việc bán hàng linh tinh từ thời trẻ con của mình vào mục “kinh nghiệm làm việc.” Nhưng tôi thực sự hy vọng rằng việc tự khám phá lại những năm tháng trước kia của bản thân mình sẽ giúp bạn giải mã lý do đằng sau tiêu đề trên hồ sơ của bạn, và giúp bạn tìm được mục tiêu của đời mình.

Lara Galinsky

Bài viết được dịch và biên tập bởi team Career.vn

Theo Harvard Business Review

Lê Vân Hằng

CHỦ ĐỀ ||

Yeah!
Cảm ơn bạn đã đăng ký, hệ thống sẽ gởi email thường xuyên cho bạn.

Tự tin chiến thắng
mọi cuộc phỏng vấn!

Thư viện câu hỏi phỏng vấn đa dạng với nội dung được góp ý bởi các chuyên gia nhân sự hàng đầu.

 

Gửi video trả lời phỏng vấn của bạn để nhận được những lời khuyên hữu ích
từ chuyên gia.

Hãy cài đặt ứng dụng ngay hôm nay!