Đang đọc:

Nghỉ việc trong nền văn hóa “không bao giờ bỏ cuộc”

ab ab

Nghỉ việc trong nền văn hóa “không bao giờ bỏ cuộc”

bởi Ha Nguyen trong mục Tea break

“Ê, mày chính thức nghỉ việc rồi đúng không? Chúc mừng nha””. Một người bạn nói với tôi vào thứ bảy, sau hai ngày từ ngày cuối cùng ở công ty đầu tiên của tôi, nơi tôi bắt đầu làm việc bốn năm trước.

Tôi nhận rất nhiều lời chúc mừng từ khi tôi nghỉ việc, cả những người biết tôi chẳng vui vẻ gì lẫn những người không biết. “Cảm ơn”, tôi nói, không chắc chắn về việc phải trả lời như thế nào.  Không chắc rằng những lời chúc mừng ấy có thật lòng không – những người khác có thực sự đánh giá cao chuyện bỏ một công việc được trả lương hậu hĩnh để theo đuổi điều làm tôi hạnh phúc, mà không cần một công ty tạm thời hay không? Họ đang bí mật ghen tị? Hay đó là một kiểu phản hồi chung – con người ta thay đổi nghề để nhận lại những lời chúc mừng.

Hay họ biết điều mà tôi không biết? Từ quan điểm của tôi, đây có thể là một sai lầm lớn.

Về phần tôi, tôi không chắc rằng mình xứng đáng nhận những lời chúc mừng.

Dũng cảm? Hay trốn tránh? Xét về một khía cạnh, nghỉ việc như một sự bại trận. “Con không phải là đứa dễ bỏ cuộc”. Năm 15 tuổi, tôi đã bảo mẹ như thế, khoanh tay lại và đôi môi run rẩy, cố nén nước mắt khi tôi thi thử AP môn Vật lý. “Đừng bỏ cuộc”, một vận động viên chạy marathong trên đường dành cho tiếng xe đạp với chiếc chiếc áo ba lỗ Nike châm biến. “”Đừng bao giờ bỏ cuộc”, tiếng người phụ nữ vang lên tại buổi tiệc về sự ảnh hưởng của truyền cảm hứng và trao quyền cho phụ nữ tại Milwaukee tháng trước. Nhưng trong cùng lúc, họ hét lên “”Hãy theo đuổi giấc mơ của bạn””.

Giả sử nếu theo đuổi một giấc mơ nghĩa là bỏ đi một giấc mơ khác? Thông điệp “Cố gắng đến cùng” tác động đến tôi ở mọi khía canh. Nhưng còn về điểm mấu chốt mang tính chiến lược? Liệu có sự khác nhau giữa rút lui để tập hơn lại với việc lẩn tránh thử thách?

Một người bạn của tôi còn hỏi thêm tôi một câu “Mày có sợ không”.

Có chứ. Thật sự, tôi đang cảm thấy khiếp sợ. Tôi đang lạc đường. Tôi từ bỏ công việc cho tôi sự tín nhiệm ngay lập tức bằng nền tảng của một tổ chức cộng đồng – khi bạn nói rằng bạn làm nhà báo ở Milwaukee Business Journal, mọi người điều chỉnh để bạn có không gian với cái tôi của mình bằng một cái gật đầu đầy kính trọng. Khi bạn nói bạn làm freelancer, cái gật đầu thay đổi nhưng không thể thấy được, để chuyển từ sự tôn trọng sang nghi ngờ.

Đây có lẽ cảm giác của người kiếm sống bằng nghệ thuật. Những dụng cụ điên khùng của những người nghệ sĩ, và tôi xin gửi lời xin lỗi vô bờ bến đến tất cả những lần mà cái gật đầu hưởng ứng của tôi có vẻ đầy nghi ngờ.

Có một bất ngờ lớn về thái độ của những người cố vấn cấp trên. Không hề có ngoại lệ, tất cả đều bộc lộ sự ủng hộ. Điều đó đến từ một thế hệ đánh giá cao khả năng chịu đựng thử thách, giữ vững sự trung kiên, chiến đấu cho đến khi đạt được mục tiêu cuối cùng – an tâm nghỉ việc. Họ chính là những người chỉ trích thế hệ Millennials theo đuổi những giấc mơ viễn vông tìm kiếm một công việc đầu tiên hoàn hảo. Thế nhưng, khi tôi nói với họ tôi đang cân nhắc về việc làm trái nghề, và bỏ công việc hiện tại để làm việc tự do và dồn hết sự tận tâm vào việc tìm ra niềm đam mê thực sự, họ bảo, “Cứ làm đi””.

Nhưng nghi ngờ vẫn còn vang lên trong đầu tôi:

Đừng từ bỏ. Bạn sẽ không làm điều đó một mình. Hãy làm một cách thông minh. Cố gắng thôi là chưa đủ.

Khi còn là đứa trẻ, tôi không bao giờ mơ về việc làm một nhà báo. Tôi ước mơ trở thành một tiểu thuyết gia. Tôi bắt đầu với sáu cuốn tiểu thuyết, và dành hàng tuần mơ tưởng về những mối quan hệ phức tạp và những tình huống bất ngờ. Ở một thời điểm vào những năm trung học, có một đứa trẻ năm tuổi viết những cốt truyện đó, và tôi dẹp giấc mơ ấy sang một bên. Tôi quyết định thử sức mình ở nghề viết báo, vì trong suy nghĩ của tôi năm 17 tuổi:”Trong nghề báo, người ta sẽ nói cho bạn biết phải viết gì””. Tôi đã chẳng biết gì nhiều. Sau này, tôi sẽ nói với mọi người rằng tôi bị mắc kẹt trong nghề báo vì những người mà tôi gặp, sự thật là tôi có thể hỏi họ những thứ như “Nỗi bất an sâu xa nhất của bạn là gì?” chỉ trong vòng năm phút gặp họ.

Năm trước, trong khi tiếp tục làm việc như một nhà báo, lần đầu tiên, tôi thật sự bị nhầm lẫn một nhà văn – hầu hết là do những thành công khi viết lách ở LinkedIn. Đồng thời, đó còn là lần đầu tiên từ thời đại học tôi nghiêm túc suy nghĩ về kiếm sống bằng một nghề gì đó khác nghề viết, khi tôi nhận ra rằng tôi không phải kiếm sống bằng nghề viết để có thể tiếp tục viết.

Và giờ đây đó đã là sự thật. Olivia Barrow, một nhà văn viết thuê.

Đây là một bước đi lớn đến điều chưa biết, tránh xa khỏi sự an toàn mà đồng lương mang lại. Điều đó có thể là một bước đi ngu ngốc. Chắc hẳn là một bước đi ngu ngốc. Tôi có thể sợ hãi mà chạy đi khỏi làm việc tự do để quay lại với vòng tay đón chào của người tuyển dụng.

Tin vui là người duy nhất tôi phải chịu sự điều khiển đến giờ là tôi. Tin xấu là người duy nhất tôi phải chịu sự điều khiến đến giờ là tôi. Và tôi chính là người mà tôi khó để phê bình nhất.

Đi thôi.

Chú thích

AP (Advance Placement): Được xây dựng bởi tổ chức College Board (đơn vị tổ chức các kỳ thi SATTOEFL), AP bao gồm các khóa học tương ứng với nội dung đào tạo năm đầu của Đại học, cho phép học sinh làm quen, nhập môn và có cơ hội lấy được tín chỉ Đại học ngay từ khi còn ở bậc phổ thông.

Olivia Barrow

Bài viết được dịch và biên tập bởi team career.vn

Theo LinkedIn

Ha Nguyen

CHỦ ĐỀ

Yeah!
Cảm ơn bạn đã đăng ký, hệ thống sẽ gởi email thường xuyên cho bạn.

Tự tin chiến thắng
mọi cuộc phỏng vấn!

Thư viện câu hỏi phỏng vấn đa dạng với nội dung được góp ý bởi các chuyên gia nhân sự hàng đầu.

 

Gửi video trả lời phỏng vấn của bạn để nhận được những lời khuyên hữu ích
từ chuyên gia.

Hãy cài đặt ứng dụng ngay hôm nay!